Tối đầu tiên con ngủ riêng với ba, nhìn ánh mắt của con thật thương. Nó như một dấu chấm hỏi hoặc có thể là một chấm buồn. Đêm, con cứ trằn trọc và ba thức gần trọn đêm mỗi khi con trở giấc.
Khi con lớn lên, ba sẽ kể cho con nghe về một câu chuyện vui, rằng ngày xửa, ngày xưa khi có một người bạn cứ hỏi ba về số điện thoại, ba đùa rằng: Ba năm sinh hai cháu! Thế là, họ cứ suy luận và dịch ra rằng:Ba năm sinh hai cháu, nói ngược nghĩa là Ba Năm Sáu Hai Chín (35629)và đinh ninh đó chính là số điện thoại của ba.
Câu chuyện ấy đã một lần ba kể cho mẹ nghe khi được tin: Con sẽ có thêm em bé khi con mới tròn chín tháng tuổi. Tin vui đến thật nhanh, nghĩa là chỉ trong ba năm, sau ngày cưới, ba đã đường hoàng là bố trẻ của một gia đình con cái đề huề. Niềm vui đến bên cạnh nỗi lo cho con, khi thiếu sự chăm sóc chu đáo của mẹ và ba. Có một thành viên mới sắp ra đời, nghĩa là con sẽ bị chia hai tình thương. Con phải xa hơi ấm mẹ trong giấc ngủ, trong vòng tay yêu. Con sẽ thiếu sự chăm sóc chu đáo của ba và mẹ... Nhiều, nhiều mối lo khác. Khi con lớn lên, ba sẽ kể cho con nghe về con trong những tháng ngày này. Mười bảy tháng tuổi, mẹ sắp sinh em bé, ba mẹ đã dạy cho con tính tự lập. Con tự mình đi lấy áo quần để thay, tự mình uống sữa, tự khẳng định mình bằng những bước đi vững vàng, tự biết không đòi mẹ ẵm vì mẹ mệt. Có những điều con tiếp thu thật nhanh và có những điều con làm bất ngờ cả nhà bởi chưa từng ai chỉ bảo, vậy mà... Đó là mỗi buổi sáng, con dậy thật sớm sang phòng bên gõ cửa. Ba nghe tiếng, thức giấc thì thấy con đứng ở cửa phòng mẹ tự bao giờ, con cười thật tươi gọi: Ba.. Ba..., rồi chỉ tay vào cửa: Mẹ.. Mẹ..., khiến ba thấy nghẹn lời. Suốt mấy ngày nay, con chấp nhận một việc không dễ chút nào là làm quen với chuyện ngủ riêng cùng ba trong giấc ngủ đêm, không có sự ôm ấp, vỗ về yêu thương của mẹ. Nên ánh mắt của con nhìn ba mỗi khi thức giấc thấy thật thương. Thường là sau khi mở cửa, con chạy thật nhanh vào phòng mẹ, đập đập vào mẹ, bập bẹ: Dậy, dậy... hư! Rồi vỗ vào bụng mẹ, cười thật tươi: Em... bé! Trong ánh mắt ngạc nhiên của cả nhà, hình ảnh con thật mới, thật lạ, như con đã lớn lên làm người chị cả rồi. Câu chuyện vui ngày xưa của ba đã thành câu chuyện cửa miệng khi ba chia vui cùng bạn bè nhân sự kiện ba lên chức bố thật nhanh. Câu chuyện tự lập của con thành câu chuyện mà mỗi ngày ba kể cho những người xung quanh nghe với đầy đủ vẻ tự hào. Ba biết nỗi vất vả của mẹ, nên ba yêu mẹ nhiều hơn. Ba biết những mất mát trong tình thương yêu dành cho con nên ba yêu con nhiều hơn. Cuộc sống không dành cho ta tất cả mọi điều là tốt đẹp. Nhưng ba thật hạnh phúc khi có mẹ, có con và cả CaBin yêu, đứa em trai sắp chào đời của con nữa chứ, dù cuộc sống bao chộn rộn toan lo. Con đã là chị Hai khi con chưa tròn hai tuổi, con đã “trưởng thành” từ tuổi ấu thơ, CaMay yêu của ba!
Khi con cất tiếng khóc đầu đời, là biết bao điều hạnh phúc. Một trăm hai mươi mốt tin nhắn sau đó, ba gửi đến bạn bè với nội dung đầy vẻ tự hào: “Một thằng cu đã chào đời nhé! Chung vui cùng bố trẻ...”. Lần đầu tiên, ba thật lòng với niềm vui có con trên cõi đời.
Khi vui, thật khó để che đậy cảm xúc. Ba đã như vậy khi con chào đời! Ba sẽ kể cho “quý tử” nghe chuyện của con. Câu chuyện bắt đầu từ khi ba được mẹ báo tin con hiện diện trong đời. Lúc ấy, trong ba có thật nhiều tâm trạng. Có vui, có buồn xen lẫn. Điều đáng ngại nhất là xuất hiện sự lo lắng. Khi ấy, chị của con vừa mới tròn một tuổi! Cả ba và mẹ đều chưa chuẩn bị thật kỹ để đón nhận áp lực gia đình. Đó là chuyện nối dõi tông đường.
Trong đại gia đình của mình, ông bà nội có 4 người con và ba là con trai duy nhất. Lần lượt những người cháu chào đời và chỉ có... công chúa. Do ông cũng là con trai trưởng, nên sự xuất hiện của con là cả sự kỳ vọng về tiếp nối dòng họ.
Mẹ con là người lo lắng không kém! Mẹ hiểu áp lực đè nặng lên gia đình bé nhỏ của mình. Nói “dại mồm, dại miệng”, sự hiện diện của con là điều chưa ai nghĩ đến. Nhiều đêm, mẹ trằn trọc, thao thức, có khi nước mắt cứ chảy dài trên vai ba. Động viên mẹ, ba cứng cỏi: “Con gái, con trai gì chẳng được, cũng là con cái của mình”. Khi mẹ thiếp đi, ngủ vùi thì ba lại nằm trâng trâng, mắt mở thẳng lên trần nhà, nghĩ ngợi mông lung...
Khi con mười bốn tuần, mẹ giấu ba đi siêu âm, kiểm tra giới tính. Bác sĩ nói: “Hình như là... con trai... Mà có thể là không phải, chưa thấy gì đâu, hình như là... dây rốn...”. Mẹ trở về nhà, không nói gì. Chiều ấy, ba phát hiện ra tờ giấy ghi kết quả khám thai. Gọi mẹ, gặng hỏi một hồi, mẹ phải thú nhận: “Em cũng vì... lo lắng mà anh!”. Ba nghiêm mặt: “Em làm gì thế? Anh nói rồi mà, thế nào cũng được, đều là con của mình. Không nghĩ ngợi gì cả, phải giữ gìn sức khỏe, còn chăm em May nữa chứ!”. Nói xong, lòng lại thấy bồn chồn.
Cuộc sống cứ bộn bề lo toan, chị May của con vốn chào đời thiếu tháng và thiếu cân nên phần lớn thời gian cả ba và mẹ dành cho chị. Yêu thương, ôm ấp với mong muốn May lớn kịp bạn bè, May dường như cũng hiểu, ngoan ngoãn, dễ bảo, là một cô bé nhanh nhẹn, kháu khỉnh. Nhìn May, mẹ nói: “Không biết em thế nào?”, rồi nhìn ngó bâng quơ. Ba im lặng, ôm chặt mẹ vào lòng...
Ba nhớ, chiều hôm ấy thời tiết thay đổi. Cơn mưa trái mùa xối xả trên mãnh đất Huế dãi nắng, dầm mưa. Mẹ nói, cảm thấy trong người khó chịu, phải đi bệnh viện để kiểm tra. Cơ thể mẹ sau khi sinh vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Nỗi lo sinh con thiếu tháng, thiếu cân trở về khiến ba phải bỏ dỡ cuộc họp quan trọng của cơ quan để về nhà. Đưa mẹ vào viện xong, ba tranh thủ chạy về đơn vị để kịp kết luận phiên làm việc. Kết quả cuộc họp thuận lợi khiến bạn bè đồng nghiệp rủ nhau đi liên hoan, ba từ chối vì bận đón mẹ, đón con. Chợt, chuông điện thoại réo vang. Đầu dây là tiếng mẹ, giọng ngắt quãng: “Anh ơi, em mừng quá... Bác sĩ nói... Con trai... con trai anh ạ!”
“Thôi mà, anh đã nói, con gì cũng là của mình. Em đừng lo lắng nữa.” Ba nói cứng cỏi.
“Thiệt mà, bác sĩ đã kiểm tra kỹ!” – Giọng mẹ không giấu được sự xúc động.
Cũng đã nhiều lần, ba phản đối việc bác sĩ công bố giới tính của đứa trẻ, vì điều này ảnh hưởng đến tâm lý của người mẹ. Nhưng lần này, ba thầm cám ơn khoa học công nghệ đã mang tới cho ba sự bất ngờ quá đổi tuyệt vời. Ba biết, mẹ đang phấn khích, nên trấn an: “Thôi được, em đừng xúc động. Anh sẽ đến đón ngay”. Nói xong, ba hối hả chạy đến tìm mẹ, trong lòng thấy lâng lâng.
“Em không được nói với ai cả, chuyện bác sĩ nói chỉ để tham khảo. Vấn đề bây giờ là sức khỏe, cho em, cho em bé. Cố gắng quên ngay chuyện đi khám hồi chiều. Cố gắng nghĩ ngơi, ăn uống thật nhiều đển có sức khỏe...”. Ba nói thật nhiều với mẹ, giọng cố tỏ vẻ cứng cỏi: “... Phải đến khi mình bế con trên tay, mới chắc chắn mọi điều... Em nhớ nhé!”. Mẹ tựa vào ba nũng nịu. Trên đường chạy về nhà, ba cẩn thận quan sát từng ổ gà trên đường. Chạy xe thật chậm, cẩn thận như sợ đánh rơi một cái gì đó.
Mười sáu tuần sau đó, ba sống trong cảm giác dối lòng. Mỗi lần nghĩ về con, muốn nhảy cẫng lên, tung hê với mọi người, ưỡn ngực, phổng mũi, tự hào đều phải kìm nén lại. Trong ba, cái áp lực gia đình, họ hàng, dòng tộc dường như được cởi bỏ. Định kiến xã hội “vịt giời một bề” luôn đè nặng lên vai những gia đình trẻ với sự mặc cảm, tự ti, chưa trọn vẹn hạnh phúc đã được tháo ra khỏi cõi lòng. Tất cả đang được nén lại, ai có hỏi, ba đều lắc đầu, ỡm ờ: “Không biết thế nào!”.
Không ít lần trong cuộc sống, ba đã gặp phải chuyện “nói trước, bước không qua” nên buộc mình phải thận trọng. Đâu đó những ý thức thuộc về đức tin khiến ba không cho phép mình tự thỏa mãn. Dĩ nhiên, khi ấy trong ba, niềm tin, mãnh liệt về một “truyền nhân” kèm những dự định lớn lao dành cho con đã được hun đúc. Dối lòng với mọi người để nuôi dưỡng niềm vui đang ngày càng lớn dậy trong mình, ba gửi gắm nơi con bao niềm hy vọng.
Phút chào đời ấy, con đem lại cho ba biết bao cảm xúc. Niềm vui được dồn nén lại, tưởng chừng sẽ bật dậy như chiếc lò xo mang tình phụ tử thỏa sức tung hoành giữa ngập tràn hân hoan, nhưng, tất cả trong ba chỉ là sự im lặng, trầm tĩnh đến lạ thường. Bế con trên tay, ngắm nhìn con mang những nét hình hài của ba, của mẹ, của ông, của bà, bất chợt thoáng qua là một nhịp tim đập mạnh, một chút lành lạnh lướt qua sống lưng. Trong lòng ba ngập tràn yêu thương, xen lẫn tự hào. Đặt lên vầng trán rộng của con một nụ hôn trìu mến. Phút ấy ba không giấu nỗi lòng mình...
Bạch Mộc Lương Tử - 3.046m
-
Bạch Mộc Lương Tử, hay tên chính xác là Kỳ Quan San Đỉnh, cao 3.046m, nằm ở
thôn Kỳ Quan San, xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát, Lào Cai. Đây là đình núi
cao t...
CUỐI MÙA THU..
-
Tôi đã nghĩ về những dòng chữ này khi ngày cuối cùng của mùa hạ vụt tắt
nhanh như chớp và mùa thu trút xuống ồ ạt như một cơn bão. Có thể tin
không, chỉ...
Maxi Nira Busui Friendly
-
Rp 150.000
Bahan : rayon
Aplikasi : kancing hidup busui friendly
Warna : merah
Ukuran : allsize Fit to XL
Gamis Maxi dengan motif bunga yang sangat bagu...
PHẢI CÓ DANH GÌ...
-
*Nhưng bây giờ trở lại với cái danh thiếp. Lâu nay công dân mạng truyền
nhau một số danh thiếp khủng. Xuýt xoa truyền. Rinh rích truyền. Sằng sặc
truyền...
Buông
-
Em buông mình rơi như trái bóng
Rơi xuống tận cùng sẽ vỡ hoặc nảy lên
Em buông mình để muốn nguôi quên
Mà trái tim càng thêm nhức nhối
Em buông mình, qua...
Cấp đông
-
1.Cấp đông và rã.
Những thức mình bỏ vào sẽ đông cứng đợi ngày đẹp trời người đến mở ra
cái nhăn mặt vì hơi lạnh toát lên len vào kẽ tay đang nhón nhẻ từ...