Khi con cất tiếng khóc đầu đời, là biết bao điều hạnh phúc. Một trăm hai mươi mốt tin nhắn sau đó, ba gửi đến bạn bè với nội dung đầy vẻ tự hào: “Một thằng cu đã chào đời nhé! Chung vui cùng bố trẻ...”. Lần đầu tiên, ba thật lòng với niềm vui có con trên cõi đời.
Khi vui, thật khó để che đậy cảm xúc. Ba đã như vậy khi con chào đời! Ba sẽ kể cho “quý tử” nghe chuyện của con. Câu chuyện bắt đầu từ khi ba được mẹ báo tin con hiện diện trong đời. Lúc ấy, trong ba có thật nhiều tâm trạng. Có vui, có buồn xen lẫn. Điều đáng ngại nhất là xuất hiện sự lo lắng. Khi ấy, chị của con vừa mới tròn một tuổi! Cả ba và mẹ đều chưa chuẩn bị thật kỹ để đón nhận áp lực gia đình. Đó là chuyện nối dõi tông đường.
Trong đại gia đình của mình, ông bà nội có 4 người con và ba là con trai duy nhất. Lần lượt những người cháu chào đời và chỉ có... công chúa. Do ông cũng là con trai trưởng, nên sự xuất hiện của con là cả sự kỳ vọng về tiếp nối dòng họ.
Mẹ con là người lo lắng không kém! Mẹ hiểu áp lực đè nặng lên gia đình bé nhỏ của mình. Nói “dại mồm, dại miệng”, sự hiện diện của con là điều chưa ai nghĩ đến. Nhiều đêm, mẹ trằn trọc, thao thức, có khi nước mắt cứ chảy dài trên vai ba. Động viên mẹ, ba cứng cỏi: “Con gái, con trai gì chẳng được, cũng là con cái của mình”. Khi mẹ thiếp đi, ngủ vùi thì ba lại nằm trâng trâng, mắt mở thẳng lên trần nhà, nghĩ ngợi mông lung...
Khi con mười bốn tuần, mẹ giấu ba đi siêu âm, kiểm tra giới tính. Bác sĩ nói: “Hình như là... con trai... Mà có thể là không phải, chưa thấy gì đâu, hình như là... dây rốn...”. Mẹ trở về nhà, không nói gì. Chiều ấy, ba phát hiện ra tờ giấy ghi kết quả khám thai. Gọi mẹ, gặng hỏi một hồi, mẹ phải thú nhận: “Em cũng vì... lo lắng mà anh!”. Ba nghiêm mặt: “Em làm gì thế? Anh nói rồi mà, thế nào cũng được, đều là con của mình. Không nghĩ ngợi gì cả, phải giữ gìn sức khỏe, còn chăm em May nữa chứ!”. Nói xong, lòng lại thấy bồn chồn.
Cuộc sống cứ bộn bề lo toan, chị May của con vốn chào đời thiếu tháng và thiếu cân nên phần lớn thời gian cả ba và mẹ dành cho chị. Yêu thương, ôm ấp với mong muốn May lớn kịp bạn bè, May dường như cũng hiểu, ngoan ngoãn, dễ bảo, là một cô bé nhanh nhẹn, kháu khỉnh. Nhìn May, mẹ nói: “Không biết em thế nào?”, rồi nhìn ngó bâng quơ. Ba im lặng, ôm chặt mẹ vào lòng...
Ba nhớ, chiều hôm ấy thời tiết thay đổi. Cơn mưa trái mùa xối xả trên mãnh đất Huế dãi nắng, dầm mưa. Mẹ nói, cảm thấy trong người khó chịu, phải đi bệnh viện để kiểm tra. Cơ thể mẹ sau khi sinh vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Nỗi lo sinh con thiếu tháng, thiếu cân trở về khiến ba phải bỏ dỡ cuộc họp quan trọng của cơ quan để về nhà. Đưa mẹ vào viện xong, ba tranh thủ chạy về đơn vị để kịp kết luận phiên làm việc. Kết quả cuộc họp thuận lợi khiến bạn bè đồng nghiệp rủ nhau đi liên hoan, ba từ chối vì bận đón mẹ, đón con. Chợt, chuông điện thoại réo vang. Đầu dây là tiếng mẹ, giọng ngắt quãng: “Anh ơi, em mừng quá... Bác sĩ nói... Con trai... con trai anh ạ!”
“Thôi mà, anh đã nói, con gì cũng là của mình. Em đừng lo lắng nữa.” Ba nói cứng cỏi.
“Thiệt mà, bác sĩ đã kiểm tra kỹ!” – Giọng mẹ không giấu được sự xúc động.
Cũng đã nhiều lần, ba phản đối việc bác sĩ công bố giới tính của đứa trẻ, vì điều này ảnh hưởng đến tâm lý của người mẹ. Nhưng lần này, ba thầm cám ơn khoa học công nghệ đã mang tới cho ba sự bất ngờ quá đổi tuyệt vời. Ba biết, mẹ đang phấn khích, nên trấn an: “Thôi được, em đừng xúc động. Anh sẽ đến đón ngay”. Nói xong, ba hối hả chạy đến tìm mẹ, trong lòng thấy lâng lâng.
“Em không được nói với ai cả, chuyện bác sĩ nói chỉ để tham khảo. Vấn đề bây giờ là sức khỏe, cho em, cho em bé. Cố gắng quên ngay chuyện đi khám hồi chiều. Cố gắng nghĩ ngơi, ăn uống thật nhiều đển có sức khỏe...”. Ba nói thật nhiều với mẹ, giọng cố tỏ vẻ cứng cỏi: “... Phải đến khi mình bế con trên tay, mới chắc chắn mọi điều... Em nhớ nhé!”. Mẹ tựa vào ba nũng nịu. Trên đường chạy về nhà, ba cẩn thận quan sát từng ổ gà trên đường. Chạy xe thật chậm, cẩn thận như sợ đánh rơi một cái gì đó.
Mười sáu tuần sau đó, ba sống trong cảm giác dối lòng. Mỗi lần nghĩ về con, muốn nhảy cẫng lên, tung hê với mọi người, ưỡn ngực, phổng mũi, tự hào đều phải kìm nén lại. Trong ba, cái áp lực gia đình, họ hàng, dòng tộc dường như được cởi bỏ. Định kiến xã hội “vịt giời một bề” luôn đè nặng lên vai những gia đình trẻ với sự mặc cảm, tự ti, chưa trọn vẹn hạnh phúc đã được tháo ra khỏi cõi lòng. Tất cả đang được nén lại, ai có hỏi, ba đều lắc đầu, ỡm ờ: “Không biết thế nào!”.
Không ít lần trong cuộc sống, ba đã gặp phải chuyện “nói trước, bước không qua” nên buộc mình phải thận trọng. Đâu đó những ý thức thuộc về đức tin khiến ba không cho phép mình tự thỏa mãn. Dĩ nhiên, khi ấy trong ba, niềm tin, mãnh liệt về một “truyền nhân” kèm những dự định lớn lao dành cho con đã được hun đúc. Dối lòng với mọi người để nuôi dưỡng niềm vui đang ngày càng lớn dậy trong mình, ba gửi gắm nơi con bao niềm hy vọng.
Phút chào đời ấy, con đem lại cho ba biết bao cảm xúc. Niềm vui được dồn nén lại, tưởng chừng sẽ bật dậy như chiếc lò xo mang tình phụ tử thỏa sức tung hoành giữa ngập tràn hân hoan, nhưng, tất cả trong ba chỉ là sự im lặng, trầm tĩnh đến lạ thường. Bế con trên tay, ngắm nhìn con mang những nét hình hài của ba, của mẹ, của ông, của bà, bất chợt thoáng qua là một nhịp tim đập mạnh, một chút lành lạnh lướt qua sống lưng. Trong lòng ba ngập tràn yêu thương, xen lẫn tự hào. Đặt lên vầng trán rộng của con một nụ hôn trìu mến. Phút ấy ba không giấu nỗi lòng mình...

1 nhận xét:
Anh làm em khóc vì xúc động rồi đấy. Nhất định CaMay và CaBin sẽ là niềm tự hào của ba mẹ. Em cũng muốn mình có một thằng ku, nhưng mà thật lòng thì em thương con gái nhiều hơn, anh ạ. :*
Mong CaBin mau lớn, để thực hiện những khát vọng và hoài bão của ba, con nhé.
Yêu cả nhà mình lắm lắm >:D<
Đăng nhận xét